cloud walker

It's a fact, but also a myth

appointments in elsewhere

thus, we part, in this life time
let’s meet elsewhere

not until the point when you first lost someone so dear, the concept of the afterlife starts to resonate so much. i cling to it, hoping for another chance of meeting. the thought that you are somewhere, smiling and doing your usual things, helps ease the pains, a bit. that this isn’t the end. that we still have a chance of encounter, and resume our talks-about-life. that you are still with me, but only far away. 

not until this point that i desperately want to believe in elsewhere.

saigon – four days after his death 

dear you

so that’s how 2017 greeted me, by the death of an important one. as i tend to have negative thoughts when worrying too much, this was a scenario that passed by my head couples of time. so when the news reached at the depth of night, i found myself calmer than i thought. or so i thought, because as the morning approached, it kicked in. bad. 

i won’t elaborate on all the memories and reminiscent that i had. they seem a bit cliché and they are making everything worse. 

he once said that i should had been the one to give speech in his funeral. and here we are, when the real thing comes, i’m miles away, knowing of his death too late to even utter a word of farewell. 

i still linger on the thought that there’s a mistake some how. and we still proceed on with the show as plan when he’s back. it’s just a delay and hell, we had been on delay a lot of time… 

yet, this is forever…       

there are no longer talks-about-life
there is no longer the british gentlemen, who would mentioned about my boyfriend as an exquisite and cat-grace one
there is no longer that one friend, who is way apart in age but make me so eager to pour over my thoughts
there is no longer, in this life time    

i wish you well, if there really is elsewhere
i hope you had good times, especially with me, because i sure did
i hold you very dear in my heart, i do 

knowing you is one of the best choice in this life time


saigon. thursday 12th january, 2017 – three days after his death

Yêu đi

Rồi thì tôi quên sạch. 

Là như vậy đấy. Đã lâu lắm, tôi mới bật lên trong đầu vài câu chữ tương đối hay ho, vào cuối tuần vừa rồi. Tôi nghĩ được khá nhiều các câu chữ hay ho là đằng khác, mỗi thứ lại còn là một chủ đề riêng. Sự dở dở ương ương của tôi là ở chỗ, lẽ thường tôi sẽ ghi lại mọi thứ, nhưng thảng hoặc, tâm trí bay đẩu đâu và ngoài chuyện tự thấy cách suy nghĩ quá hay, thì tôi cứ để nó trôi nổi vậy thôi. Và nó trôi đi đâu thật. Nên chúng ta có câu mở bài ờ trên. 

Cuộc đời có quá nhiều thứ để học nhỉ. Theo một nghĩa tốt ấy, dù nó có hơi ức chế vì có quá nhiều thứ để học, nên không biết học gì và cứ sợ sẽ lỡ dở các thứ khác. Đối với tôi mà nói, những con mẹ bảo là không hứng thú với thứ gì chỉ là họ không thật sự tìm kiếm thôi. Tôi bây giờ, các người tình cứ bốn phương tám hướng, thật là khiến lòng xốn xang. Nhưng để có một mối quan hệ lành mạnh thì hãy xác định thứ quan trọng nhất vào thời điểm hiện tại, và đi theo tiếng gọi của nàng trong vài năm. Vài năm ở đây là nói vài năm cắm mặt vào nàng, mãnh liệt hết mức có thể trong mối quan hệ yêu đương với nàng. Yêu thương nàng hết mực và dành trọn khoảng thời gian có được cho nàng. Quan hệ yêu đương thật sự của tôi còn chưa bao giờ được thế nữa, haha. Sự mãnh liệt này nên kéo dài đến khi hoàn toàn làm chủ được nàng, đây là viễn cảnh tốt nhất. Tôi không quá nghiêm ngặt trong truyện này nhưng có thể do tôi chưa đi hết đoạn đường nói trên với con mẹ tình nhân nào. Nhìn chung là, sau khi đã nắm giữ được nàng rồi, thì chúng ta dắt nàng cùng đi kiếm thêm một con mẹ nữa, rồi cứ thế tiếp tục. Nên thật ra, cuộc đời cũng không ngắn lắm đâu, ngắn dài vẫn là do cách chúng ta dùng thời gian của mình thôi. Phần đông chúng ta bây giờ không muốn mất thời gian vao những người tình lộng lẫy với đòi hỏi quá khắt khe, nên chúng ta chọn những con mẹ dưới trung bình, qua đường, easy come easy go như hàng tá các tiếng buzz gây mất tập trung trong xã hội hiện đại. Họ sẵn quá mà, và tôi thì không có thời gian. Vậy đó.

Như vậy thì cũng không có gì là không được cả. Chỉ là nếu đã chọn lựa như vậy, thì hãy chấp nhận lựa chọn của mình, thay vì khi nhìn những người đã đi được hết quãng đường yêu đương đắm đuối, thì sẽ bắt đầu quay sang nguỵ biện vì sao mình đã không làm như họ. Đáng buồn thay là chúng ta đã trở nên quá trống rỗng, đánh mất nhận thức về tính tự chủ của mình, và hoàn toàn bị động với cuộc đời mình.

–Sài Gòn, vào một ngày tôi đã không còn nhớ nữa.   

Quẩy đi

Sáng này tôi viết: “Muốn viết cái chi xoắn quẩy, có depth quá. Mà đầu óc chả có cái chi.” Nên giờ tôi cứ cố đấm ăn xôi, mặc cho đầu óc vẫn chả có cái chi. Có một dạo, cứ lâu lâu lại có những dòng hay ho lắm rơi phịch vào đầu. Thường là chỉ môt dòng, và cứ phát triển từ đó. Giờ lâu lắm rồi chả được vậy. Đâm có hơi đau lòng. Chắc là ít đọc, đặc biệt là đọc văn Việt. Ôi giời, những con mẹ mất gốc. 

Người yêu của tôi ơi, chúng ta đã bước sang năm thứ tám rồi. Nghe có kinh khủng không? Tôi lại tình cờ đọc được những điều tôi từng viết, rồi thấy mình lame với bánh bèo quá độ. Quá văn thể. Cũng như phụ nữ xinh đẹp nhất đời tôi, sang tuổi mới lại thấy mình rực rỡ hơn quá khứ, thì tôi cảm thấy mình ngày một đỉnh hơn. Haha. Nếu nó cứ thường niên như thế, chắc khó mà không hân hoan mong ngóng lúc mình đã móm mém. Già đi là một điều thú vị, dù tôi lâu lâu vẫn có chút hoang mang rằng là có thật mình đã tầm này tuổi.

Tôi đang ráng tập thói quen tu luyện. Và thấy cuộc đời hãy còn dài lắm, dù là nó ngắn lòi. Chỉ cần thường xuyên chuyên cần, như lời cha ông nhai đi nhai lại, thì nó dài lắm và mình làm được đủ thứ. Dù là cái điều dạy dỗ đó có nhạt nhẽo cách mấy, thì quả thật là vậy đấy. Bảy năm yêu đương như thể là mới chớp mắt, nhưng nếu bảy năm qua ngoài yêu với đương mà cần mẫn thì giờ chắc là cũng gần được 72 phép thần thông, của một bộ môn. Đời người cũng chỉ mong mấy tí. 10,000 giờ thì cũng chỉ có gần 4 năm làm việc fulltime chứ mấy. Và tôi ở cái công ty này hình như cũng được hơn 2 năm rồi. Đã bảo ngắn lòi mà. Nên là chúng ta rồi sẽ đắc đạo hết thôi mấy đứa.

Tóm lại, cuối cùng vẫn chả xoắn quẩy được cái chi. Chắc tôi phải đi đọc anh Murakami Haruki cho nhăn thêm vào miếng.  

Hôm nay viết gì nhỉ?

Hôm nay tôi nên viết gì? Trong một bầu không khí vẩn đục tiếng ồn của những thể loại nhân sinh mà tôi không ưa nổi. Nào nào, tôi đã muốn mình sẽ có tâm trạng vui vẻ một chút, và sáng này thì cũng không quá tệ đi. 

Cuối tuần vừa rồi tôi có tiến bộ hơn chút, tôi có chịu khó đọc hơn dù cũng không mấy nhiều. Vấn đề lớn là làm sao ngủ trưa ít lại, nằm xuống thì tôi cứ lăn quay hết cả. Con Gà làm tôi thấy mệt quá, dù là tôi cũng thích nó và tôi rất thích mèo, nhưng có vẻ nó đến vào một thời điểm không mấy thích hợp. Tôi muốn tập trung tu luyện bản thân hơn là chăm lo cho nó, đến lúc nó tự chăm lo cho nó thì cũng hãy còn lâu lắm. Và ý nghĩ về việc mình cứ bị phân tán vì nó khiến tôi đâm cau có. Chưa kể nó suốt ngày cào cắn và tôi phát bệnh. Dù sau đó thì quay ngoắt 180 độ và làm tôi lại phải mủi lòng. Đúng là một con khốn nạn. Haiz. Thôi được, tôi nghĩ là không sao cả và thì mình vẫn ổn. Tôi vẫn có thể, trong trường hợp suôn sẻ nhất, tu luyện 4 tiếng ở cty, tập thể dục 1.5 tiếng một ngày, và tiếp tục tu luyện tầm 2-3 tiếng ở nhà, thế cũng không tệ. Mọi thứ có vẻ là chật chội thật, nhưng tôi cho là mình vẫn fit in được, ấy là chưa kể tôi vẫn ngủ được 7-8 tiếng một ngày (tôi cảm thấy phải ngủ được ít nhất là như vậy, tôi cũng đã quen với việc ngủ như vậy, không thì thấy mệt mỏi lắm). Ừa, tôi cho là, cái sự tôi không có thời gian để làm việc tôi muốn, là hoàn toàn nhảm cứt! Nếu thật sự đủ muốn để làm một việc gì, tự khắc, tôi sẽ xoay sở được thời gian thôi. 

Tôi muốn mỗi ngày viết một chút gì đó. Không hẳn là ở đây, tôi vẫn thích viết vào sổ hơn, nhưng tôi hết sổ rồi và đang đợi hàng ship về (nghe có vẻ quan trọng). Tôi không phải là kẻ viết lách hay ho gì cho lắm, văn chương thì nghèo nàn và rời rạc kiểu gì đấy, dù là tôi thích sự rời rạc của tôi. Haha. Nhưng tôi thích cảm giác viết, như một kiểu tập thể dục đầu óc, nó khiến tôi thấy tỉnh táo ra được chút ít. Thế, nên tôi sẽ cố gắng tập thành thói quen xem sao.     

From both sides

Cách đây ít lâu, tôi đọc được một bài báo - một bài phỏng vấn. Tôi rất đồng tình với người được phỏng vấn, đa phần những điều cô ta nêu ra, tôi cũng có suy nghĩ tương tự. Cô ta không tỏ ra ngạo mạn, và có lập luận rõ ràng cho những suy nghĩ của mình - nên cô ta có ngạo mạn cũng chả sao, vì cô ta đáng đc như vậy. Rồi thì, như bao lần, người ta vẫn nhận xét theo kiểu thiển cận thông thường, với những cách nói bài xích không mấy tử tế, với một người đã rất tử tế biện luận đầy đủ. Họ không đưa ra được mấy phản biện, ngoại trừ kiểu như “đó là văn hoá của người Việt Nam ta,” hay cái gì đó đại loại vậy. 

Thế đấy. Nhảm cứt. 

(Dạo này tôi có chút bẩn tính và ăn nói thô tục. Không sao, tôi vẫn ổn.)

“To convinced people that one things is good, you need to tell why it’s good, and certainly, you need knowledge for that. But of course, then people need to have knowledge to understand what you say too, or they simply assume you are just being a total douchebag.”

Đoạn trên tôi viết từ lâu lắm. Nó hợp với trường hợp trên. Ý tôi là, đến cuối cùng, kiến thức, phải từ cả 2 phía. Tôi không muốn bài xích những người dốt nát, nhưng quả thật là vậy đấy. Họ chỉ có thể nhận thức được đến thế, không thể hơn được. Và cố gắng làm cho những người như vậy hiểu được rằng có những suy nghĩ khác biệt tồn tại trên đời, rộng hơn cái “văn hoá của Việt Nam ta” thật là một việc làm tốn thời gian. 

Và những kẻ ép người khác phải công nhận và làm theo cách nghĩ của họ cũng ngu xuẩn tương tự. Hay làm sao, xã hội này thì đa phần toàn những người như vậy. Nhưng nó không phải là một chuyện đáng buồn là mấy, lịch sử cho thấy, đa phần là luôn vậy. Mọi người mà đều xuất chúng quá, thì sẽ lại chả thể có một cá nhận xuất chúng thật sự. Tôi nghĩ là, đa phần, sự phẫn nộ và bất nhẫn với một xã hội vớ vẩn khiến những cá nhân xuất chúng hình thành. Thôi được, đó là chuyện của xã hội và các cá nhân xuất chúng, còn tôi chỉ muốn vui sống cuộc đời của mình. Ngày ngày viết lách và đọc sách và tạo ra cái này cái khác. Thế hè.  

Tôi rất ít bạn. Bạn thân thì lại càng ít. Tôi không muốn phải phí thời gian cho những người không đáng. Đời người thì cũng chả dài mấy tí. 

Sáng ra như một con dở đi viết lách bài xích xã hội con người. Loại người như tôi cũng xuẩn ngốc nốt, theo một cách khác.

Theme by Other